Chương 49

Bà Elxinh dỏng tai về phía tiền sảnh. Nghe tiếng chân đạc lanh canh hứa hẹn một chầu giải khát, bà quay lại khẽ nói với các bà ngồi thành vòng tròn trong phòng khách, những rổ khâu đặt trên đầu gối.

– Riêng cá nhân tôi sẽ không bao giờ đến thăm Xcarlett nữa, bà nói, bộ mặt tao nhã lạnh lùng càng lạnh hơn mọi khi.

Các thành viên khác của Câu Lạc Bộ Khâu May cho Quả phụ Cô Nhi của Liên Bang nhanh nhảu đặt kim chỉ xuống và kéo dịch những chiếc ghế đu của họ lại sát bên nhau. Tất cả các bà đều háo hức muốn bàn luận về Xcarlett và Rhett, nhưng sự có mặt của Melanie đã ngăn cản họ. Ngày hôm qua, đôi vợ chồng này vừa ở Niu Orlêan trở về và hiện đang ở dãy phòng cô dâu chú rể của khách sạn Nesơnơl.

– Hiu bảo tôi nên đến thăm xã giao vì thuyền trưởng Butler đã cứu sống nó, bà Elxinh nói tiếp. Và Fanni tội nghiệp đứng về phe nó, tuyên bố bản thân nó cũng sẽ đến thăm.Tôi bảo nó: “Fanni này, nếu không vì Xcarlett, thì bây giờ Tommi vẫn còn sống. Đến thăm là sỉ nhục hương hồn Tommi đó”. Và Fanni thật dại dột, nó nói thế này: “Mẹ ạ, con không đến thăm Xcarlett. Con đến thăm thuyền trưởng Butler kia mà. Ông ta đã cố hết sức mình để cứu anh Tommi và nếu không thành công thì đó không phải là lỗi của ông ta”.

– Cái bọn trẻ bây giờ thật ngốc nghếch! Bà Meriuêzơ nói. Thăm với nom! (Bộ ngực đồ sộ của bà ưỡn lên phẫn nộ khi nhớ lại Xcarlett đã tiếp nhận lời khuyện của bà về chuyện lấy Rhett với thái độ cục cằn như thế nào). Con Meibel nhà tôi cũng dại dột y như Fanni nhà chị. Nó bảo nó sẽ cùng Rơnê đến thăm, vì chính nhờ thuyền trưởng Butler mà Rơnê thoát khỏi giá treo cổ. Tôi nói nếu Xcarlett không liều lĩnh đi lung tung một mình thì Renơ chẳng bị nguy hiểm gì hết. Lại cả bố già Meriuêzơ nhà tôi cũng định đến thăm, cụ ấy nói như người lẫn cẫn, bảo là cụ ấy rất biết ơn cái tên khốn khiếp ấy, cho dù tôi có thái độ ngược lại. Thực tình, từ khi bố già Meriuêzơ đặt chân đến nhà con mụ Ươtlinh ấy, cụ cư xử thật ô nhục. Thăm với nom! Nhất định là tôi không đến, Xcarlett lấy một gã như thế là loại mình khỏi giới chúng ta. Dạo hắn là một tên đầu cơ trong thời kỳ chiến tranh, làm giàu trên sự đói khổ của chúng ta, đã đủ tồi tệ rồi, nhưng bây giờ, hắn lại ăn cánh với bọn Bị Thảm, bọn Xkelơuec và là bạn… phải, thật vậy, là bạn của cái tên thống đốc Bulốc đê tiện bỉ ổi ấy… Thăm với nom cái gì!

Bà Nonnel thở dài. Đó là một phụ nữ đẫy đà, da nâu nâu, vẻ mặt vui tươi.

– Họ sẽ chỉ đến thăm một lần với tính cách xã giao thôi, chị Đôli ạ. Tôi thấy không có lí do gì để trách cứ họ. Tôi nghe nói tất cả những người đã tham gia cuộc trả miếng hôm ấy đều có ý định đến thăm và tôi nghĩ là họ nên làm thế. Cách nào đó, tôi thấy khó tưởng được Xcarlett lại là con của mẹ cô ta. Xưa kia tôi học cùng với Ilơn Rôbiya ở Xavanna, thật không có cô gái nào đáng yêu hơn và tôi rất quí chị ấy. Giá ông cụ không chống lại chuyện chị ấy định lấy người anh họ Pilip Robiya! Kể ra anh chàng chẳng có gì thực sự hư hỏng – lớp trai trẻ bây giờ phải chơi bời một chút, đó là chuyện thường tình. Nhưng Ilơn đã bỏ đi và lấy ông già Âuherơ, đẻ với ông ta một đứa con gái như Xcarlett. Dù sao, tôi cũng phải đến thăm một lần vì lòng tưởng nhớ tới Ilơn.

– Trò tình cảm vớ vản! bà Meriuêzơ khịt mũi thật mạnh. Kitti Bonnel có thật chị định đến thăm một người đàn bà chồng chết chưa đầy một năm đã tái giá? Một người đàn bà…

– Mà thực ra chính cô ta đã giết ông Kennơđi, Inđiơ xen vào ngắt lời – giọng cô bình thản mà cay chua – Cứ nghĩ đến Xcarlett là cô khó mà lịch sự được do trạnh nhớ, phải, bao giờ cũng trạnh nhớ Xtuớt Tarltơn – và tôi luôn luôn nghĩ rằng ngay cả trước khi ông Kennơđi bị giết, giữa cô ta với cái tên Butler đã có nhiều chuyện khuất tất hơn người ta tưởng kia.

Các bà chưa biết sững sờ kinh ngạc trước lời tuyên bố như vậy về một vấn đề như vậy từ miệng một bà cô không chồng, thì đã thấy Melanie đứng ở khung cửa. Quá mải bàn chuyện phiếm, họ không nghe thấy bước chân nhẹ nhàng của nàng và lúc này, đối mặt với nữ chủ nhân, họ có vẻ như những nữ sinh thì thầm nói chuyện trong lớp bị cô giáo bắt quả tang. Sắc diện thay đổi của Melanie khiến mọi người đã sững sờ lại thêm hoảng sợ. Mặt nàng đỏ hồng lên vì phẫn nộ chính đáng, cặp mắt hiền dịu của của nàng như tóe lửa, hai cánh mũi rung rung. Trước nay, chưa ai thấy Melanie nổi giận. Không một phụ nữ nào có mặt ở đây nghĩ rằng nàng có thể giận dữ như vậy. Tất cả đều yêu mến nàng, song họ cho nàng là người thiếu phụ dịu dàng nhất, dễ bảo nhất, cung kính nhất đối với người lớn tuổi hơn và không bao giờ có ý kiến riêng của mình.

– Làm sao cô dám nói thế, Inđiơ? Nàng hỏi, giọng run run vì tức giận. Lòng ghen tị sẽ còn dẫn cô đến đâu nữa? Thật xấu hổ!

Mặt Inđiơ tái nhợt đi, nhưng cô vẫn ngẩng cao đầu.

– Tôi không rút lui ý kiến, cô đáp gọn.

Nhưng đầu óc cô sôi sục. “Mình có ghen không nhỉ?” cô tự hỏi. Nào Xtuớt Tarltơn, nào Hani và Charlz, những hồi ức ấy chẳng phải là lý do chính đáng để cô ghen với Xcarlet hay sao? Lẽ nào cô lại không có lý do chính đáng để ghét Xcarlett nhất là gần đây cô lại ngờ ngợ rằng cách nào đó người đàn bà ấy đã dăng lưới bẫy Ashley vào tròng? Cô nghĩ thầm: “Tôi có thể nói cho chị biết điều này về Ashley và cô Xcarlett quí hóa của chị”. Inđiơ bị giằng xé giữa ý muốn bao che cho Ashley bằng cách im lặng và ý muốn gỡ cho chàng thoát ra bằng cách nói cung ra hết mọi ý nghi ngờ của mình cho Melanie và bàn dân thiên hạ biết. Như thế Xcarlett sẽ buộc phải buông tha cho Ashley. Nhưng bây giờ chưa phải lúc, cô chưa nắm được bằng chứng gì cụ thể, chỉ mới ngờ ngợ thế thôi.

– Tôi không rút lui ý kiến, cô nhắc lại.

– Vậy thì thật may mà cô không sống dưới mái nhà tôi nữa, Melanie nói, giọng lạnh băng.

Inđiơ đứng bật dậy, bộ mặt tái xám ửng đỏ lên.

– Melanie, chị – chị là chị dâu tôi… lẽ nào chị lại bất hòa với tôi về chuyện cô ả phóng đãng ấy…

– Xcarlett cũng là chị dâu tôi, Melanie nói, nhìn thẳng vào mắt Inđiơ như thể hai người không hề quen biết nhau. Chúng tôi thân thiết với nhau hơn bất kì hai chị em ruột nào. Nếu cô quên là tôi đã chịu ơn chị ấy những gì, thì tôi đây, tôi vẫn nhớ. Chị ấy đã ở lại với tôi suốt thời kỳ Atlanta bị bao vây, trong khi chị có thể về ấp Tara, trong khi cả cô Pitti cũng chạy trốn về Meicơn, chị ấy đã đỡ cho tôi sinh cháu Biu giữa lúc bọn Yanki đã ở cửa ngõ Atlanta và đèo bồng hai mẹ con tôi suốt cuộc hành trình khủng khiếp về ấp Tara, trong khi chị có thể để tôi lại ở bệch viện cho bọn Yanki bắt. Và chị ấy đã chăm sóc, nuôi nấng tôi, kể cả trong những lúc chị ấy kiệt sức và đói ăn. Vì ốm yếu, tôi được dành cho tấm nệm tốt nhất ở ấp Tara. Khi tôi bắt đầu đi lại được, chị nhường cho tôi đôi giày lành lặn duy nhất. Cô có thể quên những điều chị ấy đã làm co tôi, nhưng tôi thì không. Và khi Ashley trở về, ốm o, chán nản, không nhà không cửa, không xu dính túi, chị ấy đã cưu mang anh như một người chị gái. Lại khi chúng tôi tính nước phải tha hương lên miền Bắc, nát lòng nát ruột vì phải lìa bỏ Giorgia, Xcarlett đã can thiệp bằng cách cho Ashley quản lý một xưởng cưa. Còn thuyền trưởng Butler thì đã cứu sống Ashley hoàn toàn vì lòng tốt: rõ ràng Ashley không có ân huệ gì đối với ông ta để đòi được đền đáp! Tôi phải chịu ơn, chịu ơn Xcarlett và thuyền trưởng Butler. Nhưng còn cô, Inđiơ! Làm sao cô có thể quên những ẫn huệ của Xcarlett đối với tôi và Ashley! Làm sao cô có thể coi rẻ mạng anh trai cô đến mức đi bôi nhọ người đã cứu anh ấy? Nếu cô có quì gối trước thuyền trưởng Batler và Xcarlett, cũng vẫn là chưa đủ.

– Thôi, Meli, bà Meriuêzơ mạnh mẽ lên tiếng vì bà đã trấn tĩnh lại, không nên nói với Inđiơ như thế.

– Tôi cũng đã nghe những điều bà nói về Xcarlett, Melanie quay phắt lại bà già to béo voéi cái vẻ của một dũng sĩ, sau khi rút lưỡi kiếm khỏi người một đối thủ đã gụ, hăm hở quay sang một kẻ địch khach. Và cả bà nữa, bà Elxinh. Các bà muốn nghĩ gì về chị ấy trong tâm địa nhỏ nhen của các bà, tôi cũng bất cần, vì đó là chuyện của các bà. Nhưng những điều các bà nói về chị ấy trong nhà riêng của tôi hoặc trong tầm tai tôi thì ắt là chuyện của tôi. Mà làm sao các bà có thể thậm chí nghĩ những điều gớm ghiếc như vậy, huống hồ còn nói ra miệng nữa? Phải chăng các bà coi rẻ chồng, con, cha, anh mình đến độ muốn thấy họ chết hơn là sống? Lẽ nào các bà hoàn toàn không biết ơn con người đã liều thân cứu họ? Bọn Yanki có thể dễ dàng nghĩ rằng ông ta có chân trong đảng 3K nếu toàn bộ sự thật vỡ lở ra! Chúng có thể treo cổ ông ấy. Vậy mà ông ấy đã liều mạng vì chồng, con, cha các bà. Vì cả em trai bà, thưa bà Nonnel, và vì con trai, con rể bà, thưa bà Elxinh. Thật vô ơn bạc nghĩa, các bà là thế đó! Tôi yêu cầu tất cả các bà phải xin lỗi.

Bà Elxinh đứng dậy, nhét đồ khâu vào hộp, miệng mím lại.

– Nếu ai đó bảo ta rằng cô có thể thiếu giáo dục đến thế, Meli… Không, tôi chả phải xin lỗi gì hết, Inđiơ nói đúng. Xcarlett là một ả phù phiếm, một ả phóng đãng, là đồ bỏ. Tôi không sao quên được những hành vi của cô ta trong thời gian chiến tranh. Tôi cũng không thể quên được những hành vi đê tiện, hèn hạ của cô ta từ khi cô ta có tí tiền…

– Điều mà bà không thể quên được, Meli cắt ngang, nắm chặt hai bàn tay nhỏ nhắn chống lên mạn sườn, là chị ấy truất bỏ Hiu vì anh ta không đủ thông minh để điều hành xưởng cưa của chị ấy.

– Meli! Các bà đồng thanh rên lên.

Bà Elxinh hất đầu và đi ra cửa. Đặt tay lên quả đấm cửa, bà dừng bước và quay lại.

– Meli, bà nói, giọng dịu lại, cháu thân yêu ạ, chuyện này làm ta nát lòng nát ruột. Xưa kia ta là bạn thân nhất của mẹ cháu và ta đã phụ cho bác sĩ Miđ đỡ cho cháu ra đời, và ta đã yêu cháu như con đẻ của ta. Nếu đây là một chuyện gì quan trọng thì nghe cháu nói vậy còn đỡ khổ tâm hơn. Nhưng đây lại là về một người đàn bà như Xcarlett, một kẻ sẵn sàng chơi khăm cháu một vố cũng như đối với bất kỳ ai trong chúng ta…

Lúc bà Elxinh mới nói, Melanie đã rưng rưng nước mắt, nhưng bà già nói xong thì mặt nàng đanh lại.

– Tôi muốn nói mọi người hiểu rằng bất kì ai trong số các bà không đến thăm Xcarlett thì cũng đừng bao giờ đến thăm tôi nữa đừng bao giờ, tôi không cần.

Một tiếng lao xao ồn ào nổi lên trong khi các bà ngượng ngùng đứng dậy. Bà Elxinh đánh rơi hộp khâu xuống sàn và quay vào phòng, mái tóc giả lệch lẹo hẳn đi.

– Không thể thế được! bà kêu lên. Tôi không chịu như thế! Cháu mất tỉnh táo rồi, Meli, nhưng cái đó không phải lỗi tại cháu. Cháu vẫn là bạn tôi và tôi vẫn là bạn cháu. Tôi không chịu để chuyện này chia rẽ chúng ta đâu.

Bà khóc khóc mếu mếu và không hiểu sao Melanie đã ở trong vòng tay bà, cũng khóc nhưng vẫn tuyên bố qua những tiếng nức nở rằng tất cả những lời nàng nói ra đều thật lòng. Nhiều bà khác cũng òa lên khóc và bà Meriuêzơ hỉ mũi ầm ĩ vào chiếc mùi soa, âm chầm lấy cả bà Elxinh lẫn Melanie. Bà cô Pitti, ngây ra như tượng đá chứng kiến toàn bộ cảnh này, bộng quị xuống sàn trong cái gọi là cơn ngây ngất thật sự họa hoằn mới xảy đến với bà. Giữa cái tình huống hỗn loạn, nào khóc lóc, ngượng ngùng xấu hổ, nào ôm hôn nhau, nào tíu tít đi tìm muối hít và rượu branđi, chỉ có độc một gương mặt bình tĩnh. Inđiơ Uylkz, thừa lúc không ai để ý, bỏ đi.

Mấy giờ sau, gặp ông bác Henri Hemiltơn ở tiệm Gái Thời Đại, cụ cố Meriuêzơ thuật lại chuyện xảy ra hồi sáng mà cụ đã nghe được từ miệng bà Meriuêzơ. Cụ kể một cách khoái trá vì cụ lấy làm sung sướng thấy có người đủ can đảm trực diện đương đầu với bà con dâu ghê gớm của cụ và làm bà bẽ mặt. Chắc chắn là cụ chẳng bao giờ có cái can đảm ấy.

– Ở, thế cuối cùng đám đàn bà ngu si đần độn ấy quyết định thế nào? Ông bác Henri bực bội nói.

– Tôi không biết chắc lắm, cụ cố nói, nhưng tôi thấy hình như Meli thắng cuộc. Tôi dám cuộc là tất cả sẽ đến thăm họ chí ít là một lần. Thiên hạ coi trọng cô cháu gái của anh lắm. Henri ạ.

– Meli thật ngốc nghếch và các bà kia có lí đấy. Xcarlett đúng là một con bé giảo hoạt, tôi không hiểu tại sao Charli lại lấy nó, ông bác Henri lầm bầm nói. Nhưng cách nào đó Meli cũng có lí. Các gia đình có người được thuyền trưởng Butler cứu nên đến thăm, cái đó chỉ là lẽ phải thôi. Nói cho cùng, tôi chẳng thấy Butler có gì đáng chê trách lắm. Chính Xcarlett mời bầy nhầy làm tôi phiền lòng. Nó quá tinh ranh, điều đó chả có lợi cho nó đâu. Ờ, tôi cũng phải đến thăm vợ chồng nó. Nói cho cùng, dù là Xkelơuec hay không, Xcarlett vẫn là cháu dâu tôi, tôi dự định đến vào chiều nay.

– Tôi sẽ đi cùng anh, Henri. Đôli hẳn sẽ lên cơn điên loạn khi nghe nói là tôi đã đi rồi. Đợi tôi uống một li nữa đã.

– Không, ta sẽ đến uống ở nhà thuyền trưởng Butler. Tôi phải công nhận điều này: y bao giờ cũng có riệu ngon.

Rhett đã nói Đội Cận Vệ cựu trào sẽ không bao giờ chịu đầu hàng và chàng nói đúng. Chàng biết những cuộc đến thăm ít ỏi chẳng có nghĩa gì mấy và chàng biết tại sao họ đến thăm vợ chồng nàng. Các gia đình có người tham gia cuộc đột kích không may của đảng 3K thoạt đầu có đến thăm, nhưng sau đó rõ ràng là các cuộc đến thăm đó thưa dần. Và họ không hề mời vợ chồng Rhett Butler đến chơi nhà.

Rhett bảo là nếu không sợ phản ứng của Melanie, ắt chẳng có ai đến, khi chàng phát biểu ý đó, Xcarlett không hiểu nhưng nàng gạt đi với vẻ khinh bỉ thích đáng. Bởi lẽ Melanie làm sao có thể có ảnh hưởng gì đối với những người như bà Elxinh và bà Meriuêzơ? Việc họ không tiếp tục đến thăm chẳng làm nàng mảy may bận tâm: thực tế, nàng hầu như không nhận thấy sự vắng mặt của họ, vì dãy buồng khách sạn của nàng luôn luôn đầy những khách thuộc loại khác. Người Atlanta gốc gọi đám này là “dân mới”, nếu không muốn dùng một tên gọi bất lịch sự hơn.

Có nhiều “dân mới” trọ ở khách sạn nesơnơl, cũng như Rhett và Xcarlett, họ chờ xây xong nhà riêng. Họ là những người giàu có vui vẻ, rất giống các bạn của Rhett ở Niu Orlêan, ăn mặc sang trọng, tiêu tiền hào phóng, quá khứ mơ hồ. Tất cả cánh đàn ông đều thuộc phái Cộng Hòa và “đến Atlanta vì công việc liên quan đến chính phủ bang”. Công việc đó là gì Xcarlett không biết và cũng chẳng mất công tìm hiểu làm gì.

Kể ra Rhett có thể nói cho nàng biết đích xác: đó là công việc của bày ó đối với thú vật sắp chết. Chúng ngửi thấy mùi chết từ xa và kéo đến rất đúng chỗ để nhồi nhét đầy tễ. Chính phủ Giorgia do dân tự quản đã chết, bang như thuyeenf không lái và bọn đại bợm ở các nơi đổ xô đến.

Đám vợ những tên Xkêlơuêc và Bị Thảm, bạn của Rhett, luc lượt đến thăm. Cũng như những “dân mới” mà Xcarlett đã gặp khi bán gỗ cho họ xây nhà. Rhett bảo nảng đã buôn bán với họ thì phải tiếp họ và, một khi đã tiếp họ, nàng thấy giao du với họ rất dễ chịu. Họ mặc quần áo rất đẹp và không bao giờ bàn chuyện chiến tranh hoặc thời thế khó khăn, mà chỉ xoay quanh mốt y phục, những vụ “xì-căng-đan” và bài tây. Xcarlett trước dây chưa đánh bài bao giờ, nay vui vẻ vào cuộc và mau chóng trở thành một người chơi bài sắc nước.

Bất cứ khi nào Xcarlett có mặt tại khách sạn, phòng nàng cũng đầy khách chơi bài. Nhưng dạo này, nàng đi vắng luôn vì đang quá bận rộn với việc xây nhà mới, chẳng còn đâu thì giờ rảnh để tiếp khách. Những ngày này, có khách đến thăm hay không, nàng cũng chẳng cần lắm. Nàng muốn hoãn mọi hoạt động xã giao cho đến khi xây xong nhà để xuất hiện như bà chủ của tòa nhà lớn nhất Atlanta, nữ chủ nhân của những buổi tiệc liên hoan sang nhất thành phố.

Qua những ngày dài ấm áp, nàng theo dõi ngôi nhà đá đỏ ghép gỗ xám của mònh vươn cao lên, vượt hẳn mọi nhà khách ở phố Cây Đào. Quên cả cửa hàng và hai xưởng cưa, nàng suốt ngày ở ngoài công trường tranh cãi với thợ mộc, đấu khẩu với thợ nề, ngầy ngà thầu khoán. Nhìn những bức tường nhanh chóng cao lên, nàng hài lòng nghĩ rằng khi nào công việc xong xuôi, đây sẽ là ngôi nhà lớn nhất, đẹp nhất trong thành phố. Thậm chí nó sẽ bề thế hơn cả cái biệt thự của gia đình Jamz, ở gần đó vừa được mua để làm dinh chính thức cho thống đốc Bulốc.

Dinh thống đốc rất thanh nhã với những trang trí chạm xoi trên lan can và mái chìa, nhưng không thấm vào đâu với những tranh trí hình cuộn tinh vi của nhà Xcarlett. Dinh thống đốc có một phòng khiêu vũ, nhưng nó giống như một cái bàn bi-a so với cái phòng đồ sộ chiếm toàn bộ tầng ba của nhà Xcarlett. Thực tế, nhà nàng hơn dinh thống đốc hoặc bất cứ nhà nào khác trong thành phố về mọi mặt, nhiều vòm, nhiều tháp lớn, tháp nhỏ, nhiều ban công và ống thu lôi hơn, cửa sổ kính màu lại càng nhiều gấp bội.

Một hàng hiên chạy vòng quanh nhà, bốn mặt có bốn cầu thàng dẫn lên thềm. Sân rộng có vườn cây xanh với những chiếc ghế sắt mộc mạc đã rải rác đây đó, một chòi hóng mát được gọi một cách hoa mĩ là “vọng lâu” thiết kế theo kiểu gôtích thuần khiết, như người ta đảm bảo với Xcarlett, và hai kho tượng sắt lớn, một pho tượng là một chú hươu và pho kia là một con chó lớn như một con ngựa con nòi Sếtlen. Đối với Uêđ và Ilơ, hơi lóa mắt bởi kích thước to lớn, sự lộng lẫy và ánh mờ tối hợp thời trang của ngôi nhà mới, hai con vật bằng kim khí đó là những nốt vui tươi nhất.

Trong nhà được bài trí đồ đạc đúng như Xcarlett mong muốn, thảm đỏ, bàn ghế bằng gỗ hồ đào kiểu mới nhất đánh véc –ni đen, chạm trổ khắp, và bọc bằng vải lông ngựa bóng mượt đến nỗi khi các bà các cô mỗi khi ngồi vào phải rất cẩn thận vì sợ trượt ngã xuống đất. Trên tường, đâu cũng treo gương, gương lớn, gương trụ, đóng khung thiếp vàng – “Nhiều như ở chỗ Bel Ươtling”, Rhett tưng tửng nói vậy. Rải rác đan xen vào là những tranh khắc trên thép đóng khung lớn, một số bức dài tới hai mét rưỡi do Xcarlett đặt mua tận Niu Yóoc. Tường phủ giấy loại sang màu tối, trần cao và trong nhà bao giờ cũng mờ mờ vì các cửa sổ đều treo rèm nhung dày màu mận, chắn hầu hết ánh sáng mặt trời.

Tựu chung, đó là một tòa nhà khiến ta phải ngây ngất và khi bước lên những tấm thảm êm ru hoặc gieo mình xuống những chiếc giường nệm lông dày như ôm khít lấy người, Xcarlett lại nhớ đến những nhà sàn lạnh và ổ rơm ở ấp Tara mà lấy làm mãn nguyện. Nàng nghĩ đây là ngôi nhà đẹp nhất, bài trí sang trọng nhất nàng từng thấy trên đời nhưng Rhett thì lại bảo đó là một cơn ác mộng. Tuy nhiên, nếu nó làm cho nàng sung sướng thì càng hay.

-Một người xa lạ không được nghe kể tí gì về chúng ta, ắt cũng biết là ngôi nhà này được xây bằng tiền kiếm được một cách bất chính, chàng nói. Xcarlett, cô biết đấy, của phi nghĩa có giàu đâu và cái nhà này là bằng chứng của cậu phương ngôn đó. Đây đúng là loại nhà hợp gu với một kẻ trục lợi.

Nhưng Xcarlett, trần đầy hạnh phúc và hãnh diện, trong đầu ôm ấp những kế hoạch về các cuộc liên hoan nàng sẽ mở khi nhà cửa đã hoàn toàn ổn định, chỉ beo tại đùa Rhett mà rằng: “Tào lao! Anh chỉ được cái huyên thuyên!”

Bây giờ, nàng biết Rhett thích làm cho nàng bớt vênh váo và, khi nào có thể, đều làm nàng mất vui, nếu nàng trót dại lắng nghe những lời chế giễu của chàng. Nếu nàng coi là chàng nói nghiêm túc, nàng ắt buộc phải cãi nhau với chàng mà nàng thì không muốn đấu khẩu vì bao giờ nàng cũng đuối lý. Cho nên hầu như chẳng bao giờ nàng để tai đến những điều chàng nói và những gì nàng buộc phải nghe, nàng có cố cho qua, nàng cố cho qua, xem như lời bông đùa. Chí ít, cũng cố trong một thời gian nào đó.

Trong tuần trăng mật và phần lớn thời gan họ ở khách sạn Nesơnơl, họ đã chúng sống hòa thuận.Nhưng chẳng bao lâu, sau khi dọn về nhà mới và Xcarlett tụ tập các bạn mới quanh mình, những cuộc cãi cọ gay gắt đột ngột nổ ra giữa hai người. Đó là những cuộc cãi cọ ngắn, mau chóng tắt, vì Xcarlett không thể kéo dài một cuộc đấu khẩu với Rhett, chàng cứ dửng dưng lạnh lùng trước những lời giận dữ của nàng và chờ lúc sơ hở lại chích nhẹ một nhát. Nàng khai chiến, nhưng Rhett không tiếp chiến, chàng chỉ tuyên bố ý kiến của chàng lại dứt khoát đến mức nàng không thể tiếp tục lờ đi, coi như chuyện bông đùa được nữa.

Chẳng hạn, khi nàng quyết định phải đổi tên “Cửa hàng tổng hợp Kenơđi” thành một cái gì kêu hơn, nàng nhờ chàng nghĩ hộ một cái tên trong đó có chữ: “Emporium”, Rhett bèn gợi ý là “Caveat Emptorium”1 bảo đảm với nàng đó là xứng hợp nhất với loại hàng bán trong cửa hiệu. Nàng nghĩ những tiếng đó nghe sang trọng và thậm chí đã đi đến chỗ đặt biển… tên, thì vừa hay Ashley Uylkz thấy ngượng, giải thích cho nàng rõ ý nghĩa đích thực. Và Rhett được một mẻ cười trước cơn tan bành của nàng.

Lại còn cái cách chàng đối xử với Mammy nữa. Mammy không bao giờ chịu nhượng bộ một li, trước sau vẫn giữ lập trường cho rằng Rhett là một con la mang đồ thắng đái của ngựa. Bà đối với Rhett lễ phép, nhưng lạnh lùng. Bao giờ bà cũng gọi chàng là “thuyền trưởng Butler”, chứ không “cậu Butler”. Thậm chí bà cũng chẳng nhún chân chào cảm ơn khi Rhett tặng bà chiếc váy ngắn màu đỏ mà không bao giờ bà mặc đến. Trong chừng mực có thể, bà giữ cho Uêđ và Ilơ tránh xa Rhett, mặc dầu thực tế Uêđ mê chú Rhett đến độ tôn sùng và Rhett thì hiển nhiên là rất yêu quí thằng bé. Vậy mà, thay vì đuổi Mammy hoặc có thái độ cáu gắt, nghiêm khắc với bà, Rhett lại hết sức tôn kính bà, thậm chí lịch sự hơn nhiều so với thái độ của chàng đối với mọi phụ nữ Xcarlett mới quen gần đây. Thực tế, còn lịch sự hơn chàng đối với bản thân Xcarlett. Bao giờ chàng cũng xin phép Mammy trước khi đưa Uêđ đi chơi bằng ngựa và hỏi ý kiến bà trước khi mua búp bê cho Ilơ. Mà Mammy thì đâu có lịch sự gì đối với chàng cho cam.

Xcarlett cho rằng Rhett phải kiên quyết với Mammy cho hợp với cương vị ông chủ, nhưng Rhett chỉ cười mà bảo Mammy mới là chủ nhà đích thực. Chàng làm cho Xcarlett điên tiết với lời nhận xét thản nhiên rằng chàng đang chuẩn bị ngậm ngùi xót xa cho nàng khi mà, vài năm nữa, bang Giorgia sẽ thoát khỏi sự thống trị của phái Cộng Hòa và phái Dân Chủ trở lại nắm chính quyền.

– Khi phái Dân Chủ có một thống đốc và một cơ quan lập pháp của mình, tất cả cái bọn Cộng Hòa thô bỉ bạn mới của cô sẽ bị gạt hết khỏi bàn cờ và cho về đứng “bar”, hót rác, làm những công việc phù hợp với họ. Và cô sẽ bị bỏ lại trơ trọi, không bạn bè, bắt kể là Dân Chủ hay Cộng Hòa. Thế đấy, cho nên cô chớ nên nghĩ đến ngày mai.

Xcarlett cười lớn, phần nào nàng cũng có lí, vì bây giờ Bulốc đang vững vàng trên ghế thống đốc, hai mươi bảy người da đen tham gia cơ quan lập pháp và hàng nghìn cử tri Dân Chủ ở bang Giorgia bị tước quyền bẩu cử.

– Phái Dân Chủ không bao giờ trở lại chính quyền được. Giỏi lắm, họ cũng chỉ có thể làm cho bọn Yanki điên tiết hơn và phá vỡ triển vọng có thể phục hồi. Họ chỉ được cái huênh hoang và tiến hành những cuộc khủng bố ban đem của đảng 3K mà thôi.

– Phái Dân Chủ không bao giờ trở lại chính quyền được. Giỏi lắm, họ cũng chỉ có thể làm cho bọn Yanki điên tiết hơn và phá vỡ triển vọng có thể phục hồi. Họ chỉ được cái huênh hoang và tiến hành những cuộc khủng bố ban đêm của đảng 3K mà thôi.

– Họ sẽ trở lại. Tôi biết rõ dân miền Nam. Tôi biết rõ dân Giorgia. Họ sừng sỏ và cứng đầu cứng cổ lắm. Dù có phải tiến hành một cuộc chiến tranh nữa để trở lại, họ cũng làm. Nếu cần phải mua cử tri da đen như bọn Yanki đã làm, họ cũng không ngần ngại. Nếu cần có mười nghìn người chết đi bầu cử như bọn Yanki từng sắp đặt, thì cả các thây ma ở tất cả các nghĩa địa trong bang Giorgia sẽ đến nơi bỏ phiều. Dưới sự cai quản hiền hậu của ông bạn tốt Rufux Bulốc của chúng ta, tình hình đang xấu đi đến mức Giorgia sắp sửa mửa ông ta ra.

– Rhett, anh đừng dùng những tiếng thô bỉ như thế! Xcarlett kêu lên. Anh nói như thế tôi sẽ không vui mừng nếu phái Dân Chủ trở lại nắm chính quyền ấy! Mà anh biết là không phải thế! Tôi sẽ rất vui mừng được thấy họ trở lại, chẳng lẽ anh nghĩ tôi thích trông thấy bọn lính tráng kia là cà khắp nơi, làm tôi nhớ tới… chẳng lẽ anh lại nghĩ…chà, tôi cũng là người Giorgia chứ! Tôi rất muốn phái Dân Chủ trở lại chính quyền. Nhưng họ sẽ không làm được điều đó. Không bao giờ. Mà ngay cả nếu có thì cái đó có ảnh hưởng gì đến các bạn tôi. Vì lúc đó chắc họ vẫn còn tiền,còn của chứ, phải không?

– Nếu họ biết giữ. Song cứ cái đà tiêu sài hiện nay của họ, tôi không tin có ai trong bọn họ có thể giữ được tiền của quá năm năm. Đồng tiền đến dễ thì đi cũng dễ. Đồng tiền của họ sẽ chẳng mang lại co họ cái gì tốt đẹp hơn những điều mà tiền của tôi mang lại cho cô đâu. Rõ ràng là nó đã không làm cho cô trở thành ngựa phải không, con la xinh xẻo của tôi?

Cuộc bất hòa nảy ra từ câu nhận xét sau cùng này kéo dài vài ngày. Sau khi Xcarlett mặt sưng mày sỉa bốn ngày liền, không nói gì nhưng rõ ràng vẫn ngụ ý đòi chàng phải xin lỗi, Rhett bỏ đi Niu Orlêan, mang theo Uêđ, bất chấp sự phản đối của Mammy, và ở lại đó cho đến khi cơn tam bành của Xcarlett qua đi. Nhưng nàng vẫn cay cú vì không trị được chàng.

Khi chàng ở Niu Orlêan về, thản nhiên và dịu dàng, nàng cố hết sức nuột giận, tạm gác nỗi ấm ức để sau này sẽ nghĩ cách trả đũa. Lúc này, nàng không muốn bận óc với bất cứ điều gì khó chịu. Nàng muốn vui vẻ dốc hết tâm trí vào cuộc liên hoan đầu tiên nàng dự định tổ chức để mừng nhà mới. Đó sẽ là một đêm tiếp tân linh đình có ban nhạc, có trang hoàng bằng cây xanh, với tất cả các hàng hiên căng bạt và một bữa tiệc mà chỉ mới nghĩ đến, nàng đã chảy nước miếng. Nàng định mời tất cả những người quen biết ở Atlanta, tất cả bạn cũ cùng tất cả các bạn mới rất dễ thương nàng đã gặp từ sau khi hưởng tuần trăng mật trở về. Niềm hào hứng khơi dậy bởi bởi cuộc liên hoan sắp tới khiến nàng hầu như quên hết những lời châm chọc của Rhett và trong khi trừ tính mọi thứ cho buổi tiếp tân, nàng cảm thấy sung sướng như từ bao năm chưa có năm nào sung sướng đến thế.

Ôi, giàu có thật là thú vị! Tha hồ mở tiệc liên hoan, không cần biết đến tốn phí bao nhiêu! Tha hồ mua những đồ đạc đắt nhất, những chiếc áo dài đắt nhất, những món ăn đắt tiền nhất, không cần nghĩ đến những hóa đơn thanh toán! Thật tuyệt với biết bao, giờ đây nàng có thể gửi những tấm ngân phiếu kha khá cho các bà dì Pôlin và Iulơli ở Charlextơn và cho Uyl ở ấp Tara! Chà, cái bọn ngu xuẩn ghen ghét dám bảo rằng tiền không phải là tất cả! Rhett thật ngang ngược khi bảo rằng tiền chẳng giúp gì cho nàng!

***

Xcarlett gửi giấy mời cho tất cả bạn bè và người quen, cũ cũng như mới, kể cả những người nàng không ưa. Thậm chí nàng cũng không loại trừ cả bà Meriuêzơ vì tội đã tỏ ra gần như thô lỗ khi đến thăm nàng ở khách sạn Nesơnơl hoặc bà Elxinh vì thói lạnh lùng đến độ băng giá. Nàng mời bà Miđ và bà Oaitinh vì mặc dầu nàng biết họ ghét nàng, cũng như biết họ sẽ bối rối gì không có quần áo tươm tất mà mặc để dự một cuộc tụ hội quan trọng như thế. Bởi lẽ lễ tân gia của Xcarlett – hay “quần hội” như cách gọi theo mốt dành cho các buổi dạ hội kiểu ấy, nửa tiếp tân nửa khiêu vũ – quả là sự kiện giao tế sa hoa nhất mà Atlanta từng thấy, vượt xa mọi cuộc khác.

Đêm hôm ấy, cả ngôi nhà và hàng hiên căng bạt đầy những khách, họ uống sâm banh và rượu “pân”, ăn chả bao bột và sò nẩu kem và khiêu vũ theo tiếng đàn sáo kèn trống của ban nhạc ngồi khuất kín sau một bức tường cây xanh. Nhưng không thấy ai trong số những người mà Rhett đặt tên là “Đội cận vệ cựu trào”, ngoài Melanie và Ashley, bà cô Pitti và ông bác Henri, vợ chồng bác sĩ Miđ và cụ cố Meriuêzơ.

Nhiều người trong “Đội cận vệ cựu trào” đã miễn cưỡng quyết định đến dự “quần hội”. Một số nhận lời vì thái độ của Melanie, một số khác vì cảm thấy mình cùng họ hàng mắc nợ Rhett cái ơn cứu mạng. Nhưng hai ngày trước cuộc chiêu đãi, có tin đồn khắp Atlanta là thống đốc Bulốc cũng được mời. “Đội Cận vệ cựu trào” bày tỏ sự bất đồng tình của mình bằng một loạt thiếp tỏ ý tiếc là khong thể nhận lời mời đầy nhã ý của Xcarlett. Và cái nhóm nhỏ bạn bè cũ đến dự đã bối rối nhưng kiên quyết ra về ngay sau khi ông thống đốc bước vào nhà Xcarlett.

Xcarlett bàng hoàng và tức tối trước thái độ coi thường ấy đến nỗi coi buổi liên hoan như vậy là hỏng bét. Ôi, “quần hội” sang trọng của nàng! Nàng đã chuẩn bị với biết bao tình cảm vậy mà quá ít bạn bè cũ và không một kẻ thù cũ nào có mặt để thấy “quần hội” của nàng tuyệt vời như thế nào. Sau khi người khách cuối cùng ra về là lúc tảng sáng, nàng đã muốn òa khóc và gàm lên nỗi uất giận, nếu không sợ Rhett sẽ cười rú, không sợ phải đọc thấy trong cặp mắt đen lấp lánh tinh quái của chàng cái câu: “Tôi đã bảo cô thế mà” dù chàng không nói lên thành tiếng. Cho nên nàng đành miễn cưỡng nuốt giận và giả bộ dửng dưng.

Chỉ với Melanie, sáng hôm sau, nàng mới tự cho phép mình để cơn giận bừng nổ.

– Cô lăng nhục tôi, Meli Uylkz, và cô làm cho Ashley cùng những người khác lăng nhục tôi! Cô biết rằng họ ắt không về sớm thế nếu cô không kéo họ về theo. Ô, tôi thấy cô mà! Đúng lúc tôi bắt đầu đưa thống đốc Bulốc đến giới thiệu với cô thì cô chạy biến như thỏ!

– Em không tin rằng…em không thể tin rằng ông ấy đến dự thật. Melanie nói, vẻ khổ sở. Mặc dầu tất cả mọi người đều bảo…

– Tất cả mọi người? Vậy ra tất cả mọi người đều xì xầm bàn tán về tôi, phải không? Xcarlett kêu lên giận dữ. Cô định nói rằng nếu cô biết ông thống đốc sẽ có mặt thì cô cũng không đến, phải không?

– Vâng, Melanie khẽnói, mắt cắm xuống sàn. Chị thân yêu, trong trường hợp ấy, em ắt không thể đến.

– Trời đất! Vậy là cô cũng sẵn sàng lăng nhục tôi như những người khác!

– Ôi, lạy chúa thương xót! Meli kêu lên, đau đớn thật sự. Em không muốn làm chị phiền lòng. Chị như chị ruột em, chị thân yêu, chị là vợ góa của anh Charlz em, và em…

Nàng rụt rè đặt tay lên cánh tay Xcarlett, nhưng Xcarlett hất ra, lòng sôi sục ước sao có thể gầm thét to như ông Giêrơlđ những khi ông nổi cơn thịnh lộ. Nhưng Melanie không sợ sấm sét lôi đình của nàng. Và trong khi nhìn thẳng vào đôi mắt xanh nảy lửa của Xcarlett, nàng rướn thẳng đôi vai mảnh dẻ lên và ngược hẳn với vóc dáng và gương mặt trẻ thơ, cả người nàng toát ra một vẻ đĩnh đạc đường hoàng.

– Em lấy làm tiếc là chị đã phiền lòng, chị thân yêu, song em không thể giáp mặt thống đốc Bulốc, hoặc bất kì một người Cộng Hòa hay bất kì một tên Xkelơuec nào. Em sẽ không gặp họ dù là ở nhà chị hay bất kì nhà nào khác. Không, ngay cả nếu em có phải… nếu em có phải… Melanie cố moi óc tìm điều tệ hại nhất nàng có thể nghĩ ra – ngay cả nếu em có phải thô lỗ.

– Cô chê trách bạn bè tôi chăng?

– Không, chị thân yêu. Nhưng họ là bạn chị chứ đâu phải bạn em.

– Phải chăng cô chỉ thích tôi tiếp ông thống đốc ở nhà mình?

Bị dồn đến chân tường, Melanie vẫn chọi mắt với Xcarlett không chút nao núng.

– Chị thân yêu, khi chị làm điều gì, chị đều có lý do chính đáng. Em yêu chị, tin chị và em không có tư cách gì để phê phán chị. Và em không cho phép ai phê phán chị trước mặt em. Nhưng ôi, Xcarlett!

Đột nhiên, lời chữ bật ra, những lời sôi nổi dồn dập, giọng nhỏ nhẹ mà chứa chất căm thù quyết liệt.

– Chị có thể nào quên những kẻ đó đã làm gì chúng ta? Chị có thể nào quên rằng vì họ mà anh Charlz thân yêu đã chết, sức khỏe của Ashley bị hủy hoại và Trại Mười Hai Cây Sồi bị thiêu trụi? Ôi, Xcarlett, chị không thể quên cái tên gớm ghiếc mà chị đã bắn khi hắn còn cầm chiếc hộp đồ khâu của bác gái trên tay! Chị không thể quên bọn lónh của Sơmơn ở Tara, chúng đã ăn cắp đến cả đồ lót của chúng ta như thế nào! Và định phóng lửa đốt ấp, và thực tế đã toan cướp đi thanh gươm của ba em! Ôi, Xcarlett, những người chị mời đến buổi liên hoan chính là những kẻ đã cướp của chúng ta, đã hành hạ chúng ta và để chúng ta ngắc ngoải chết đói! Vẫn những kẻ ấy đặt bọn da đen lên cai quản chúng ta, vẫn những kẻ ấy đang cướp bóc chúng ta và tước quyền bầu cử của chồng, cha anh chúng ta! Em thì không thể quên. Em sẽ không bao giờ quên. Em sẽ không để cho Biu của em quên và em sẽ dạy cho các cháu em, con của con em, căm thù những kẻ đó – và cả các cháu của các cháu em nữa, nếu Chúa cho em sống lâu đến thế! Xcarlett, làm sao chị có thể quên?

Melanie dừng lại để thở và Xcarlett đăm đăm nhìn nàng, sửng sốt đến độ tan cơn giận bởi cái nốt cuồng bạo run lên trong giọng Melanie.

– Cô tưởng tôi là một con ngu sao? Nàng sốt ruột vặc lại. Tất nhiên là tôi nhớ chứ! Nhưng tất cả những cái đó là quá khứ, Meli ạ. Giờ, ta có khả năng tận dụng tình thế và tôi đang cố gắng làm việc đó. Thống đốc Bulốc và một số người Cộng Hòa tốt có thể giúp ta nhiều việc nếu ta biết cách vận dụng họ.

– Chẳng có người cộng hòa tốt, Meli nói thẳng thừng. Và em không cần họ giúp đỡ. Mà em cũng không có ý định tận dụng tình thế…nếu đó là tình thế trong tay bọn Yanki.

– Lạy chúa, Meli, tại sao lại giận dỗi thế.

– Ôi! Meli kêu lên, vẻ hối hận. Làm sao em lại quá lời đến thế nhỉ! Xcarlett, em đâu có muốn làm chị phiền lòng hay chỉ trích chị. Mỗi người nghĩ một cách và ai cũng có quyền có ý kiến riêng của mình. Thôi, chị thân yêu, em yêu chị, chị biết thế và vô luận chị làm gì, tình cảm ấy của em cũng không thay đổi. Và chị cũng yêu em phải không? Em không làm gì cho căm ghét em đấy chứ? Xcarlett, em sẽ không thể chịu nổi nếu có gì chia rẽ chúng ta… sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau! Chị hãy nói là không sao đi.

– Vớ vẩn, Meli, cô đã khuấy một cơn bão trong một chén trà, Xcarlett nói một cách miễn cường, nhưng nàng không hất bàn tay len lén ôm ngang lưng mình.

– Thế chị em ta lại hòa thuận với nhau, Melanie hài lòng nói, nhưng nàng lại dịu dàng nói thêm. Em muốn chúng mình vẫn đi lại thăm nhau như cũ. Chỉ xin chị cho em biết những ngày nào cánh Cộng Hòa và Xkelơuec đến chị, những hôm ấy em sẽ ở nhà.

– Cô có đến hay không, cái đó hòan toàn vô nghĩa đối với tôi, Xcarlett vừa nói vừa đội mũ và giận dữ ra về. Vẻ mặt đau đớn của Melanie đem lại đôi chút mãn nguyện cho thói hỡm hĩnh bị tổn thương của nàng.

Trong những tuần tiếp tân đầu tiên của nàng, Xcarlett phải gắng hết sức mới có thể làm ra vẻ hoàn toàn dửng dưng với dư luận. Khi nàng không được các bạn bè cũ đến thăm nữa – trừ Melanie, bà cô Pitti, ông bác Henri và Ashley – cũng như không nhận được một thiếp mời đến dự những cuộc liên hoan khiêm tốn của họ, nàng thực sự bối rối và khổ tâm. Nàng đã chẳng chủ động giơ tay ra trước để dàn hòa, chôn mọi hiềm khích cũ và tỏ ra cho những người đó thấy là nàng không hề để bụng về việc họ dị nghị, gièm pha sau lưng nàng, đó sao? Chắc chắn họ phải biết rằng nàng chẳng ưa gì thống đốc Bulốc, cũng như họ thôi, song muốn được việc thì phải giữ quan hệ tốt với y. Một lũ ngốc! Nếu ai cũng hòa nhã với bọn Cộng Hòa thì Giorgia sẽ rất mau chóng thoát ra khỏi tình trạng bế tắc hiện nay.

Bấy giờ, nàng không nhận chân ra rằng chỉ bằng một nhát, nàng đã vĩnh viễn cắt đứt mọi sợi dây mỏng manh còn rằng buộc nàng với thời xưa, với bạn bè cũ. Ngay cả ảnh hưởng của Melanie cũng không thể nối lại được sợi chỉ nhỏ như tơ nhện ấy. Vả lại, Melanie, tuy hoang mang, lòng đau như xé nhưng vẫn trung hậu, không tìm cách cứu vãn. Ngay cả nếu Xcarlett có muốn quay trở lại với những nề nếp xưa, bạn bè cũ, bây giờ cũng vô phương rồi. Thành phố đã trưng ra với nàng một bộ mặt lạnh như đá granit. Niềm căm ghét chế độ Bulốc trùm luôn lên cả nàng, một niềm căm ghét không cháy ngút cuồng nộ, nhưng đầy quyết liệt lạnh lùng. Xcarlett đã đứng sang bên phía kẻ thù và bất luận dòng dõi, quan hệ gia đình như thế nào, giờ đây nàng bị xếp vào lọai trở cờ thân níchgơ, loại phản bội, một tên Cộng Hòa… và một tên Xkelơuec.

Sau một thời gian khổ sở, thái độ giả vờ dửng dưng của Xcarlett nhường chỗ cho bản chất thật. Xưa nay nàng vốn không bao giờ mất nhiều thì giờ băn khoăn về những thay đổi thất thường của ứng xử con người hoặc buồn nản lâu về một tuyến hoạt động thất bại. Chẳng bao lâu nàng lại bất chấp mọi điều các gia đình Meriuêzơ, Elxinh, Oaitinh, Bonnel, Miđ và vân vân… nghĩ về mình. Chí ít, Melanie cũng vẫn đến thăm cùng với Ashley, mà Ashley mới là đáng kể nhất. Và còn khối người khác ở Atlanta sẵn sàng đến dự các buổi tiếp tân của nàng, những người tương đắc với nàng hơn những con gà cố chấp kia nhiều. Khi nào nàng muốn nhà mình đầy khách khứa, nàng đều có thể mời đám này và họ vui vẻ gấp bội các mụ già ngu ngốc, kiểu cách và khổ hạnh dám chê trách nàng.

Những người này là dân mới đến Atlanta. Một số người quen của Rhett, một số cộng tác với chàng trong những vụ việc bí mật mà chàng gọi là “công chuyện đơn thuần ấy mà, cưng ạ”. Một số là những cặp Xcarlett đã gặp khi còn trọ ở khách sạn Nesơnơl, còn một số là chứ sắc do thống đốc Bulốc bổ nhiệm.

Cái khung cảnh trong đó nàng hiện đang vận động là một mớ phức tạp. Ở đây có gia đình Jelít đã từng sống ở chục bang khác nhau và hình như đã phải rời mỗi bang đó vội vội vàng vàng khi những mưu đồ lừa đảo của họ bị phát hiện, có gia đình Conninhtơn nhờ những mối liên hệ với phóng phóng thích của một bang xa xôi mà phất to, ăn chặn bọn da đen ngu dốt xem như được họ bảo hộ, có gia đình Đil đã từng bán giày “cáctông” cho chính phủ Liên bang cho đến khi lộ tẩy phải trốn sang sống ở châu Âu năm cuối cùng của chiến tranh, có gia đình Hănđơn, mặc dù nằm trong sổ đen cảnh sát của nhiều thành phố, vẫn luôn luôn thắng cuộc trong những lần đấu thầu hợp đồng nhà nước, có gia đình Kerơhơn, khởi nghiệp từ một sòng bạc, nay đặt cược vào những canh bạc lớn hơn, dùng tiền nhà nước xây dựng những tuyến đường sắt chỉ có trên giấy, có gia đình Flahơti năm 1861 mua muối với giá một xu một pao và năm 1863 trở thành giàu sụ khi giá muối tăng lên gấp năm mươi lần, và gia đình Bát hồi chiến tranh là chủ nhà chứa lớn nhất ở một thành phố lớn trên miền Bắc, nay sinh hoạt trong những giới cao sang nhất của xã hội Bị Thảm.

Những người như thế, giờ đây, là bạn thân của Xcarlett nhưng cái đám thường dự những buổi tiếp tân lớn hơn của nàng bao gồm những người khác có chút văn hóa và thanh lịch, trong đó khá nhiều xuất thân từ những gia đình quyền quí. Cùng với lớp tinh hoa trong đám Bị Thảm, nhiều nhân vật quan trọng ở miền Bắc cũng đến Atlanta, thu hút bởi hoạt động kinh doanh không ngừng phát triển của thành phố này vào thời kỳ tái thiết và mở rộng. Những gia đình Yanki giàu có gửi các cậu con trai xuống miền Nam để thăm dò khảo sát biên giới mới và nhiều sĩ quan Yanki, sau khi giải ngũ lập cư vĩnh viễn luôn ở cái thành phố mà họ đã chiến đấu gay go biết bao mới chiếm được. Thoạt đầu, là người xa lạ, họ vui sướng nhận lời mời đến những cuộc liên hoan sa hoa của Butler phu nhân giàu có và hiếu khách, nhưng chẳng bao lâu, họ tìm cách lảng, họ tìm cách lảng xa môi trường của nàng. Họ là những người tử tế và chỉ cần một thời gian ngắn tiếp xúc với bọn Bị Thảm và phép tắc Bị Thảm là đủ ghét chúng không kém gì dân bản địa Giorgia. Nhiều người trở thành đảng viên đảng Dân Chủ và đặc sệt miền Nam hơn cả dân miền Nam chính cống.

Một số người lạc điệu khác trong “hội” của Xcarlett sở dĩ còn lưu lại đấy chỉ vì không có nơi nào khác hoan nghênh họ. Họ hẳn sẽ dễ chịu hơn nhiều trong những phòng khách nhỏ yên tĩnh của “Đội cận vệ cựu trào”, song “Đội cận vệ cựu trào” lại dứt khoát không tiếp bất kì ai trong bọn họ. Trong số này, có những bà giáo, cô giáo Yanki đến miền Nam, lòng chứa chan mong muốn nâng cao trình độ cho những người da đen và Xkelơuec bẩm sinh, thuộc huyết thống Dân Chủ nhưng đã chạy sang hàng ngũ Cộng Hòa sau khi Liên bang đầu hàng.

Thật khó mà nói trong hai loại: các nữ giáo viên Yanki thiếu đầu óc thực tế và bọn Xkelơuec, loại nào bị cư dân gốc thành phố ghét thậm tệ hơn, nhưng có lẽ cán cân nghiêng về bên loại thứ hai. Đối với các nhà giáo nữ người ta có thể cho qua bằng một câu: “Ờ, người ta có thể chờ đợi gì ở cái đám Yanki thân nichgơ ấy? Cố nhiên, họ nghĩ bọn nichgơ cũng tốt như họ!” Nhưng với những người Giorgia chạy sang phái Cộng Hòa vì lợi lộc cá nhân thì chẳng có lí do gì biện hộ nổi.

“Chúng tôi có thể chịu đói được thì các người cũng phải chịu được”, đó là quan điểm của “Đội cận vệ cựu trào”. Nhiều cựu binh Liên bang, thông cảm nỗi sợ nỗi sợ điên đầu của những người thấy gia đình mình túng thiếu, tỏ ra khoan dung hơn đối với các chiến hữu cũ đã thay đổi màu sắc chính trị để cho gia đình khỏi chết đói. Nhưng phái nữ trong “Đội cận vệ cựu trào” thì không chịu, mà nữ vốn là quyền lực quyết liệt, không thể lay chuyển được đằng sau ngai vàng xã hội. Giờ đây, trong tim họ, sự nghiệp bại vong lại mãnh liệt hơn, thân thiết hơn cả vào thời kì chói lọi vinh quanh nhất. Giờ đây, nó là một vật thờ. Tất cả những gì có liên quan đến nó đều là thiêng liêng, mồ những người ngã xuống vì nó, những bãi chiến trường, những lá cờ rách tơi tả, những thanh gươm treo bắt chéo nhau trong những tiền sảnh, những lá thư mực đã phai gửi từ tiền tuyến, những cựu chiến binh. Những người phụ nữ ấy quyết không giúp đỡ, không an ủi, không khoan nhượng kẻ thù hôm qua và giờ đây Xcarlett bị liệt trong số những kẻ thù. Trong cái xã hội hỗn tạp ấy, xuất sinh từ nhu cầu của tình hình trính trị, chỉ có một điều chung cho tất cả. Đó là tiền. Vì đa hình chính trị, chỉ có một điều chung cho tất cả. Đó là tiền. Vì đa số trong bọn họ, trước chiến tranh chưa bao giờ có đến hai mươi lăm đô trong túi, cho nên bây giờ, họ lao vào một cơn tiêu tiền cuồng loạn chưa từng thấy ở Atlanta.

Với phe Cộng Hòa nắm dây cương chính trị, thành phố bước vào một kỉ nguyên phung phí và phô trương, trong đó sự đồi bại và thô bỉ được phết một lớp vẹc –ni mỏng hào nhoáng thanh lịch. Trước đây, chưa bao giờ cái hố ngăn cách tầng lớp cực giàu và những người bần cùng lại rộng hoắc ra đến thế. Đám người ở trên chốc không hề nghĩ gì đến những người xấu số, tất nhiên trừ người da đen. Bọn này phải được những thứ thượng hảo hạng, trường học và chỗ ở tốt nhất, quần áo tươm tất nhất, những trò vui chơi giải trí rôm rả nhất, vì họ là lực lượng chính trị và mỗi lá phiếu của người da đen đều là đáng kể. Nhưng còn những người công dân Atlanta bị bần cùng hóa trong thời gian gần đây, thì họ có thể chết đói và gục xuống ngay giữa trung tâm thành phố cũng chẳng ai trong đám Cộng Hòa mới phất thèm quan tâm.

Xcarlett đắc thắng cười trên đầu ngọn sóng của dòng phàm tục ấy, một cô dâu mới, đẹp, thách thức trong y phục lộng lẫy, với hậu thuẫn vững chắc là tài sản của Rhett. Đó là một thời đại phù hợp với nàng, sống sượng, lòe loẹt, phô phang, đầy những phụ nữ trưng diện quá đáng, những nhà quá nhiều đồ đạc bài trí, quá nhiều nữ trang, quá nhiều ngựa nghẽo, ê hề đồ ăn thức uống, uytxki chảy tràn như suối. Thi thoảng, khi thư tâm lại để suy nghĩ, Xcarlett biết không ai trong số đồng bọn mới của mình có thể gọi là phu nhân theo đúng tiêu chuẩn nghiêm ngặt của bà Ilơn. Song nàng đã nhiều lần dứt bỏ với tiêu chuẩn của bà Ilơn từ cái ngày xa xôi khi nàng đứng trong phòng khách chỗ ấp Tara và quyết định làm người tình của Rhett và bây giờ chả mấy khi nàng cảm thấy lương tâm cắn rứt nữa.

Có thể những người bạn mới ấy, mới một cách chặt chẽ, không thuộc tầng lớp thượng lưu, nhưng cũng như những người bạn của Rhett ở Orlêan, họ là bạn chơi rất thú! Thú hơn nhiều so với các bạn thủa xưa ở Atlanta, những con người thúc thủ cam phận, chỉ biết cung cúc đi nhà thờ và đọc Sechxoia. Mà nàng thì bao lâu nay không được vui chơi, trừ cái màn xen ngắn là tuần trăng mật vừa qua, cũng như không hề biết đến cảm giác an toàn. Giờ đây, an toàn rồi, nàng muốn khiêu vũ, muốn chơi, muốn quậy phá ầm ĩ, muốn nhồi nhét cao lương mĩ vị và rượu ngon, muốn trưng diện lụa là, xa- tanh, muốn lút mình trên giường lông chim và đệm êm ru. Và nàng tận hưởng mọi cái đó. Được khuyến khích bởi thái độ chấp nhận một cách thích thú của Rhett, giờ đây hòan toàn dứt bỏ mọi kiềm chế của thời thơ ấu, thoát cả nỗi sợ lại rơi vào cảnh nghèo khổ, nàng đang tự cho phép mình làm cái điều xa xỉ nàng vẫn hằng mơ ước: làm đúng như ý thích của mình, và bảo thẳng vào mặt những kẻ không thích thế: quỷ bắt các người đi!

Nàng thấm cái say sưa kì thú đặc biệt của những loại người mà cách sống là một cái tát cố tình giáng vào mặt xã hội có tổ chức – con bạc, trùm lừa đảo, nữ giang hồ quí phái, tất cả những kẻ thành công bằng trí xảo. Nàng nói và làm đúng như ý thích và ngày một ngày hai, nàng trở nên ngạo ngược vô hạn độ.

Nàng không ngần ngại tỏ ra kiêu kì với các bạn mới trong đám Cộng Hòa và Xkelơuec, nhưng không một tầng lớp nào bị nàng đối xẻ thô lỗ hoặc xược hơn các sĩ quan Yanki đồn trú và gia đình họ. Trong tất cả các mớ hỗn độn tạp những người đổ xô đến Atlanta, chỉ có cánh nhà binh là bị nàng từ chối không tiếp hoặc không kham nổi. Thậm chí nàng còn bất nhã với họ một cách vô cớ nữa kia. Melanie không phải là người duy nhất không thể quên được một bộ quân phục xanh nghĩa là thế nào. Đối với Xcarlett, bộ quân phục ấy với những chiếc khuy vàng ấy bao giờ cũng gợi lại những nỗi đau kinh hoàng của thời kì bị bao vây, nỗi khủng khiếp trên đường trốn chạy, những cuộc cướp bóc và đốt phá, cảnh nghèo khổ đến độ tuyệt vọng và công việc cực nhọc ở ấp Tara. Gần đây, khi nàng đã giàu có và an toàn trong quan hệ hữu hảo với vị thống đốc và nhiều nhân vật Cộng Hòa hàng đầu, nàng có thể hạ nhục mọi tên mặc quân phục xanh nàng gặp và thực tế nàng đang làm thế.

Có lần, Rhett đã uể oải vạch cho nàng rõ rằng phần lớn khách nam giới tụ tập dưới mái nhà họ, cách đây không lâu, còn mặc bộ quân phục đó nhưng nàng đáp lại rằng một người Yanki chỉ ra dáng người Yanki khi khóac một bộ quân phục xanh, khiến Rhett đành nhún vai mà rằng: “Ôi sự nhất quán, ngươi thật đáng quý thay!”.

Ghét cay ghét đắng màu xanh ấy, Xcarlett càng khoái làm đám nhà binh mất mặt vì việc đó làm họ bàng hoàng. Các gia đình sĩ quan đồn trú có lí do để bàng hoàng vì đa số bọn họ là những người trầm tĩnh, có giáo dục, họ cô độc trên một mảnh đất cừu địch, ước ao muốn về miền Bắc, hơi xấu hổ vì cái đám hạ lưu cầm quyền mà họ buộc phải ủng hộ – thực tế họ thuộc một tầng lớp ưu đẳng hơn đám người liên kết với Xcarlett một trời một vực. Tất nhiên, đám vợ sĩ quan băn khoăn không hiểu sao bà Butler giàu sang lại đi o bế những phụ nữ như mị Britjêt Flahơti tóc đỏ hạ lưu trong khi coi rẻ họ một cách vô cớ như vậy.

Nhưng ngay cả những phụ nữ được Xcarlett o bế cũng phải chịu đựng nàng nhiều bề. Tuy nhiên, họ vẫn vui vẻ. Đối với họ, Xcarlett không những giàu có, sang trọng mà còn đại diện cho chế độ cũ với những danh tước cũ, những dòng họ cũ và truyền thống cũ của nó mà họ hết lòng mong muốn được hòa nhập vào làm một. Những dòng họ lâu đời mà họ ngưỡng mộ có thể đã từ Xcarlett, song đám phụ nữ của giới quý tộc mới đâu có biết điều đó. Họ chỉ biết cha Xcarlett đã từng có rất nhiều nô lệ, mẹ nàng là một người thuộc dòng họ Rôbiya ở Xavanna và chồng nàng là Rhett Butler ở Charlextơn. Và với họ, thế là đủ. Nàng là mũi chêm nhọn đưa họ thâm nhập cái xã hội ngày xưa mà họ muốn bước vào, cái xã hội đã kinh thị họ, không thèm đến đáp lễ những cuộc thăm hỏi của họ và chỉ lạnh lùng cúi chào họ trong nhà thờ. Thực tế, nàng còn hơn cả mũi tên tiêm kích đưa họ vào xã hội thượng lưu. Đối với họ, những kẻ vừa mới vượt qua buổi đầu lập thân tối tăm, nàng đã là xã hội thượng lưu. Bản thân chỉ là những phu nhân rởm, họ không nhìn ra những thói hợm hĩnh rởm của Xcarlett, cũng như nàng chẳng hề tự biết mình. Họ nhìn nhận nàng theo con mắt tự đánh giá của chính nàng và chịu đựng nàng đủ vành đủ vẻ, những điệu bộ làm duyên làm dáng, những cơn tam bành, thái độ ngạo mạn, thô lỗ ra mặt và cách nói năng bộc trực về những khuyết tật của họ.

Mới từ số không ngoi lên, hoàn toàn thiếu tự tin,họ lại càng lo sao tỏ ra tao nhã và không dám nổi nóng và vặc lại, sợ bị coi là không ra dáng phu nhân. Bằng mọi giá, họ phải là những bậc nói chuyện, ta hẳn sẽ ngỡ là họ không có chân cẳng, không có chức năng tự nhiên gì hoặc mù tịt về thế giới độc ác xấu xa này. Hẳn không ai có thể nghĩ rằng cái cô nàng Britjêt Flahơti với làn da trắng ngần bất chấp ánh nắng mặt trời, với giọng Ailen đặc sệt, đã ăn cắp toàn bộ tiền dành dụm cất giấu của ông bố để trốn sang Mỹ làm hầu phòng trong một khách sạn ở Niu Yoocs. Và, cứ quan sát cái u uất kiểu liễu yếu đào tơ của Xiliviơ Conninhtơn (trước kia là Xêiđi Bel) và Mêimi Bát, hẳn không ai ngờ là ả thứ nhất đã lớn lên ở tầng trên cái tửu điếm của cha ả ở Bâuơri2 và hầu bàn vào những lúc đông khách, còn mụ thứ hai theo người ta nói, đã xuất thân từ một nhà thồ do chính chồng mụ làm chủ. Phải, giờ đây, họ đã là những con người yểu điệu thanh tân, có nơi có chốn đàng hoàng, yên ổn.

Cánh đàn ông, mặc dầu làm ra tiền, học những cung cách mới khó khăn hơn hoặc kém kiên nhẫn hơn trước những đòi hỏi của lớp quí tộc mới. Họ uống đẫy rượu trong những buổi tiệc, thường có một vài ông khách ở lại đêm ngoài dự kiến. Họ không uống như các bạn nam của Xcarlett thời con gái. Họ trở nên u mê, đần độn, xấu xí hoặc tục tĩu. Hơn nữa, dù nàng có đặt bao nhiêu ống nhổ lù lù trước mặt họ,bao giờ những sáng hôm sau, các tấm thảm cũng hoen đầy nước bã thuốc.

Nàng vừa khinh họ vừa thú họ. Vì thú họ, nàng thường mời họ đến đầy nhà. Và vì khinh họ, hễ họ làm nàng khó chịu là nàng hê họ đi với quỉ, chẳng cần phải lựa lời. Nhưng họ vẫn chịu đựng.

Thậm chí họ chịu đựng cả Rhett, một điều khó khăn hơn vì Rhett đi guốc trong bụng họ và họ biết thế. Chàng không ngần ngại phơi trần bản chất họ ngay trong nhà chàng, bao giờ cũng vững lý khiến họ cứng họng không cãi lại được. Không hề xấu hổ về cách làm giàu của mình, chàng cứ đương nhiên coi như họ cũng không biết xấu hổ về bước khởi nghiệp của họ và chẳng mấy khi bỏ lỡ cơ hội nhắc đến những vấn đề mà theo sự thỏa thuận chung, ai nấy đều thấy nên lờ đi cho lịch sự.

Không ai lường được lúc nào chàng có thể vừa nhấp nháp một li rượu “pân” vừa nhận xét bằng một giọng hòa nhã: “Raf này, giá tôi tinh khôn một chút thì tôi đã bắt chước anh kiếm tiền bằng cách bán các cổ phần mỏ vàng cho đám cô nhi quả phụ thay vì vượt rào phong tỏa. Như vậy an toàn hơn nhiều”. “À, Bill, tôi thấy là anh có đôi ngựa mới. Bán được mấy nghìn cổ phiếu nữa về những tuyến đường sắt trên giấy hả? Làm ăn khá đấy, chàng trai trẻ!”. “Xin chúc mừng anh thầu được cái hợp đồng ấy với Nhà nước, Êimôx. Tiếc cái là anh phải đám mõm nhiều người mới giành được”.

Cánh phụ nữ cảm thấy chàng thô bỉ một cách khả ố, không chịu nổi. Sau lưng chàng, cánh đàn ông chửi vụng chàng là đồ con lợn, đồ con hoang. Dân Atlanta mới ghét chàng chẳng kém gì dân Atlanta gốc và chàng không hơi đâu tìm cách giải hòa với bất cứ bên nào. Chàng cứ theo cách mình vui thú, miệt thị, dửng dưng với dự luận của những người xung quanh, xã giao đến mức tự thân sự xã giao ấy đã là một hành động xúc phạm. Đối với Xcarlett, chàng vẫn còn là một câu đố hóc hiểm, nhưng là một câu đố mà nàng đã thôi không thiết moi móc đoán cho ra nữa. Nàng tin chắc rằng không có gì làm chàng vừa ý hoặc có thể làm chàng vừa ý, rằng hoặc chàng ước muốn một cái gì đến tột độ mà không được, hoặc chẳng bao giờ ước muốn một cái gì hết, nên bất cần mọi thứ. Chàng cười mọi điều nàng làm, khuyến khích những hành vi ngông cuồng và ngạo ngược của nàng, chế giễu những điệu bộ giả đò của nàng… và bỏ tiền trả mọi tổn phí.

Share... Share on FacebookTweet about this on TwitterShare on Google+Share on LinkedInEmail this to someonePrint this page

  1. Emporium – cửa hàng lớn, thương xá, trung tâm thương mại. Caveat- lời báo trước để đề phòng. Emptorium: nguyên tắc buôn bán theo đó người mua cần kiểm tra kĩ số lượng và chất lượng hàng xem có tương ứng với tiền mình đã trả hay không. Biết Xcarlett dốt chữ. Rhett dùng cách chơi chữ để chỉ tính buôn gian bắt lận của nàng. 

  2. Một khu nổi tiếng đàng điếm, đầy bọn anh chị tứ chiếng của Niu Yoocs vào khoảng 1859.